Tâm Sự
Đoạn trường ai có qua cầu mới hay. Bây giờ tôi đang ở giai đoạn “Tiền Đại Hội” giống như chuyện dài của đại hội trước ở Virginia. Tôi cũng không hiểu tại sao tôi lại được giao trọng trách này: thủ quỹ của Đại Hội kỳ này?
Bao nhiêu chuyện vẫn là bấy nhiêu chuyện; muốn tìm hiểu chuyện gì thì phải hiểu theo thuyết nhân quả của nhà Phật. Thật vậy cái chuyện nho nhỏ nên thơ dưới ánh trăng Blao huyền ảo của 40 năm về trước, thấy người ta dơ tay thì mình cũng dơ tay trong Đại Hội ở Houston để có một chút xíu danh xưng cho môn đăng hộ đối, người ta đại diện nước Pháp, còn mình thì đại diện cho Bắc California, một nửa tiểu bang rất khiêm tốn mà thôi. Vậy mà từ đó trở đi có rất nhiều đại hội từ lớn đến nhỏ tôi đều phải cố gắng tham dự để cho biết “Thế nào là Đại Hội”, giống như thi văn hào Nguyễn Du đã viết trong truyện Kiều:
Phiền Muộn
Máy Móc
Bài Thơ Chưa Viết
Cha tôi Tôi đang bước vào thực thể của thất thập cổ lai hy, một hiện thực của buồn nhiều vui ít, một tâm linh hơi xáo trộn với những lo lắng về tật bệnh, một cơ thể mỏi gối chồn chân cũng ráng trèo; và sửa soạn những dự tính về hưu làm sao cho lợi tức hàng tháng đủ sống khỏi phải phụ thuộc vào con cái, nếu còn dư chút đỉnh thì dự trù những chuyến đi chơi dài, vì sợ mai mốt túc bất tòng tâm thì làm sao có thể leo nổi Vạn Lý Trường Thành. Nói chung thì cả hàng tấn lo nghĩ dồn dập rơi vào lúc chiều tà ngắm hoàng hôn hay những đêm trở giấc nửa khuya vì đôi mắt trở chứng không chịu ngủ yên.
|


Tự nhiên phiền muộn ùa về như lá mùa thu chiều nay; tôi thấy hồn mình u hoài và không còn tha thiết đến bất cứ những điều gì quan trọng trên cõi đời này nữa. Có lẽ sau những ngày cuối năm trưa nào cũng ăn uống, chiều về lại phải đi dự đám cưới, đám tiệc sinh nhật, không có đủ thời gian nghỉ ngơi, nên cơ thể đình công và lòng tràn đầy những phiền muộn vô cớ.
Chiếc xe bây giờ là đôi chân, muốn đi tới đâu thì lái xe tới đó, xe mà bị hư, đem đi sửa chữa, giống như cụt cẳng chẳng còn biết đi đâu. Điện thoại cầm tay được coi như tai và miệng của con người trong thông tin giao dịch, lỡ đánh mất điện thoại là kể như bị câm điếc, nhất là mất luôn cả địa chỉ của người thân, bạn bè, trong đời sau này không biết có còn liên lạc được với nhau nữa hay không. Tôi có người bạn thân ở Seattle, nhà bị cháy rồi chuyển đi địa chỉ mới, tôi gọi số điện thoại cũ mấy lần không được, rồi từ đó đến nay 15 năm rồi, chúng tôi mất liên lạc luôn.
Tôi đang bước vào thực thể của thất thập cổ lai hy, một hiện thực của buồn nhiều vui ít, một tâm linh hơi xáo trộn với những lo lắng về tật bệnh, một cơ thể mỏi gối chồn chân cũng ráng trèo; và sửa soạn những dự tính về hưu làm sao cho lợi tức hàng tháng đủ sống khỏi phải phụ thuộc vào con cái, nếu còn dư chút đỉnh thì dự trù những chuyến đi chơi dài, vì sợ mai mốt túc bất tòng tâm thì làm sao có thể leo nổi Vạn Lý Trường Thành. Nói chung thì cả hàng tấn lo nghĩ dồn dập rơi vào lúc chiều tà ngắm hoàng hôn hay những đêm trở giấc nửa khuya vì đôi mắt trở chứng không chịu ngủ yên.